HĂY MỞ RỘNG TÂM HỒN VÀ YÊU THƯƠNG

     Đôi lúc trong tâm hồn mỗi chúng ta có 1 góc cô đơn, chính chúng ta cũng không biết lí do v́ sao lại cô đơn như vậy? Có lẽ là do bạn bị người khác bỏ rơi, không được quan tâm, không được yêu thương hay tâm hồn bạn là một tảng đá lạnh đă đóng  băng cứng nhắc? Bạn không muốn mở rộng tâm hồn/ Bạn bị cuộc sống vật chất, công danh, tiền bạc hay ḍng đời lôi cuốn khiến bạn quên đi ḿnh phải sống như thế nào? Lương tâm bạn bị bỏ quên vào một cơi nào đó trong tâm hồn rồi khoá chặt lại? Bạn không muốn yêu thương hay không muốn được yêu thương?

Bạn thân mến !

Cuộc sống luôn vận động không ngừng và mỗi chúng ta phải quay như chong chóng để rồi thích nghi với sự thay đổi đó. Cuộc sống và công việc rồi cũng có hồi kết, đích điểm để dừng lại nhưng có một thứ không bao giờ có điểm dừng. Một khi bạn bước vào con đường đó bạn sẽ nhận ra rằng: càng đi càng thấy ḿnh thiếu thốn, càng đi càng thấy ḿnh bé nhỏ.

Đó chính là con đường t́nh yêu đấy các bạn ạ!

Bạn yêu quư !

Nếu bạn bước vào con đường t́nh yêu, bạn sẽ không bao giờ thấy cô đơn và đau khổ cả v́ trong yêu thương không bao giờ có đau khổ. Giống như mảnh đất khô cằn gặp ḍng suối mát chảy qua. Đầu tiên nước ngấm vào một mảnh đất nhỏ rồi lan ra, lan ra ngấm hết mảnh đất khô ấy. Bạn nghĩ xem nếu mảnh đất khô cằn th́ làm ǵ có cây mọc nhưng nếu có nước rồi, đất ẩm rồi th́ cỏ cây, muôn vật sẽ sinh sôi nảy nở. Vui vẻ làm sao !

 

Chính v́ thế, tôi mới nói nếu không mở ḷng ḿnh th́ làm sao biết mọi người đang quan tâm, yêu thương tới ḿnh như chú chim nhỏ nếu không rời khỏi tổ th́ làm sao biết ngoài kia bầu trời xanh rộng lớn, tiếng đồng loại ríu rít và những cánh đồng hứa hẹn sự sống xanh tươi, triển nở

Vâng, đó cũng chính là cảnh ngộ của 2 em An và Khánh mà ḱ trước tôi đă kể cho. các bạn nghe trên trang Blog của tôi đó

An và Khánh bây giờ rất khoẻ mạnh, rất hoạt bát và vui tươi lắm không giống như ngày 2 em mới được đưa về Văn Môn: sợ sệt, bệnh tật hành hạ....

Thiết nghĩ nếu không được mọi người phát hiện, giúp đỡ và chăm sóc th́ có lẽ An và Khánh bây giờ không biết sẽ ra sao nữa?

Dẫu biết rằng căn bệnh Ichion (bệnh vảy cá) vẫn hoành hành trên cơ thể 2 em, rồi em Khánh dù chỉ c̣n một mắt hạn chế tầm nh́n rất nhiều nhưng bằng sự yêu thương giúp đỡ về vật chất cũng như tinh thần của cha Jos. Mai Trần Huynh ,BGĐ bệnh viện, các y bác sĩ, 2 sơ Mân Côi và những người bệnh nhân xung quanh.

Sáng sáng, chiều chiều An và Khánh lại đạp xe xuống nhà thầy giáo Hiền để học chữ. An lai Khánh, Khánh đèo An đi thoăn thoắt trên con đường đá quen thuộc, có lúc đi làm qua nhà An và Khánh, chúng lại đ̣i tôi đua xe đạp cùng với chúng đấy! Với dáng người nhỏ nhắn trên chiếc xe đạp cũng nhỏ bé. Khánh lao vun vút trên đường đá và cười khoái trí. An và Khánh thật khoẻ mạnh đúng không các bạn?

An và Khánh có nụ cười rất xinh đặc biệt là An có chiếc răng khểnh duyên lắm! Nụ cười của 2 em giống như nụ cười của những thiên thần ấy - Những thiên thần của sự mạnh dạn, dũng cảm và vui tươi.

Hằng ngày, An và Khánh được 2 nữ tu Ḍng Mân Côi cho ăn uống, tắm rửa, chăm sóc rất chu đáo. Những khi 2 sơ không có nhà th́ bà Chu, bà Loan, ông Nhị - là những bệnh nhân sống gần nhà An và Khánh giúp đỡ 2 em trong mọi việc.

Mùa đông này, làn da của An và Khánh cũng bị nứt nẻ v́ thời tiết hanh khô và cũng v́ bệnh Ichion thường phát triển nhiều về mùa đông và giảm nhẹ vào mùa hè. Lắm lúc An và Khánh đau đớn v́ làn da thô ráp, xù x́ bị nứt nẻ, chảy máu. Đầu gối sưng lên, tay vừa buốt vừa rát. Có lúc em Khánh phải ḅ lê ḅ toài ra đất v́ chân tay sưng tấy không sao mà đi được. Nhưng tuy có phải ngồi trong nhà trong thời gian đau chân th́ tôi vẫn thấy nụ cười vẫn luôn hé nở trên khuôn mặt hai thiên thần đặc biệt ấy. Chúng vẫn gọi tên tôi, cười với tôi mỗi lần tôi qua nhà 2 em.

An và Khánh rất thích đua xe v́ 2 em tự cho ḿnh là một tay lái lụa .Chúng chạy xe rất nhanh, rất khoẻ y như một tay lái thực thụ và chuyên nghiệp vậy. Tôi thầm cảm ơn Ông Trời v́ Người đă luôn thương xót 2 thiên thần bé nhỏ và đặc biệt ấy.

An và Khánh vẫn đi học đều đều, vẫn đi xe đạp xung quanh bệnh viện để thăm các cụ bệnh nhân, rồi có lúc Khánh c̣n dùng xe đạp của chính em để mang chăn bông và quần áo cho các cụ bệnh nhân lên khu Trung tâm kĩ thuật khi họ nhập viện điều trị và trở chăn màn cho họ về nhà khi họ được xuất viện. Điều đó làm An và Khánh lấy làm thích thú lắm.

Tôi lại thấy đó là những việc làm rất tốt, rất ư nghĩa, rất ngây thơ, hồn nhiên, trong  sáng của 2 em nhưng cũng là một bài học cho tôi trong việc phục vụ những người bệnh nhân phong nơi đây.

An và Khánh rất thích được mọi người yêu thương nên hễ cứ có đoàn từ thiện nào hay một người nào đó khi đến thăm chúng là chúng  lại muốn họ bế chúng, vuốt ve chúng. Nhiều lần tôi thấy An và Khánh đang nhong nhong trên lưng các anh chị sinh viên t́nh nguyện hay chúng được kẹp ba trên chiếc xe đạp của các anh chị ấy! An và Khánh lấy làm vui thích lắm nên chúng ḥ hét, cười ṛn ră,  sảng khoái lắm!

Một lần nghe bé An chia sẻ: sau nầy khi lớn lên An sẽ làm một bà Sơ giống như Sơ Hoà đi chăm sóc các bệnh nhân phong ở Văn Môn, Ước mơ thật lớn lao và quá khó để có thể thực hiện được ở An đúng không các bạn? Nhưng không sao, theo tôi, chỉ cần có ước mơ là khả năng ước mơ đó trở thành hiện thực là rất lớn đúng không ạ?  V́ muốn là đă được một nửa rồi đấy! Vậy các bạn cũng hăy ước mơ như bé An nhé !

Cuộc sống là những hằng số bất định nên có những sự kiện, những t́nh huống xảy ra mà có lẽ có nghĩ chúng ta cũng không bao giờ nghĩ tới. Hoàn cảnh của An, Khánh đấy? nếu ai cũng bỏ chúng như mẹ chúng để đi th́ có lẽ bây giờ không biết chúng sẽ ra sao? Nhưng nếu không có những tấm ḷng nhân hậu của các ân nhân, những nhà hảo tâm th́ liệu An và Khánh có được khoẻ mạnh như thế này không nữa?

Cuộc sống vốn khó hiểu và không ngờ phải không các bạn?

Trong tâm t́nh chào đón năm mới 2010 sắp tới, tôi hi vọng mỗi người chúng ta hăy xem lại tâm hồn ḿnh. Hăy phá tan những tảng băng cứng nhắc trong tâm hồn để ḍng suối yêu thương lại ồ ạt tuôn chảy. nếu nó đă trở nên cũ nát th́ hăy đổi mới nó nên tốt lành và yêu thương hơn nhé v́ năm mới đang tới rồi!

Xin các bạn cùng tôi hợp ư cầu chúc cho 2 bé An và Khánh mỗi ngày một khoẻ mạnh, vui tươi hơn nữa. Và cùng cầu nguyện cho tất cả mọi người đặc biệt là những người đă, đang và sẽ giúp đỡ cho 2 em nói riêng và cho tất cả chúng ta nói chung một năm mới an khang, b́nh an, yêu thương và tràn đầy niềm vui nhé!

                                                  Xin cảm ơn tất cả các bạn!

                                                                        Bùi Hiếu Ngọc