|
Thật
vậy, yêu thương là gì nếu không phải
là bao dung tha thứ; là quảng đại bác
ái; là hy sinh phục vụ; là hợp tác
gắng bó. Mà quả, nếu như thế
thì những chứng từ dưới đây sẽ là
chi nếu không phải là bằng chứng của
lòng yêu thương ?.
Vâng, tại Bệnh Viện Phong Văn Môn
- Thái Bình nơi mà gần 600 con người đau
khổ; gần 600 mảnh đời bất hạnh;
gần 600 số phận nghiệt ngã chung sống,
thế nhưng không một lời oán trách. Họ
chẳng trách đời, cũng chẳng trách người
dù tôi nghĩ họ có quyền làm thế.
Đời đã mang đến cho
họ bao đau khổ, người đã bỏ rơi
họ, ngay cả anh em ruột thịt cũng
chối từ họ. Thế
nhưng họ vẫn dành cho đời, cho người
những tình cảm quý giá. Họ
vẫn yêu đời, vẫn quý người, vẫn
mong ước những điều tốt lành cho người
khác. Tấm lòng bao dung của họ
sao rộng lớn đến thế?
Không chỉ thế,
tại Văn Môn này, lòng quảng đại bác
ái được dâng trào đến đỉnh điểm.
Nơi đây những tấm lòng,
những món quà đã được trao tặng không
tính toán, không mong được đáp đền.
Khi sống ở đây tôi đã
được chứng kiến những đoàn từ
thiện với những món quà rất thiết
thực biểu lộ sự quan tâm chăm lo cho
những người xấu số. Tôi được
các bệnh nhân cho biết một
số công trình xây dựng nhà vệ sinh,
quần áo, gói mỳ, đồng qùa tấm bánh
đến những bát phở đầy tình nghĩa
được các cơ quan, tổ chức, cá nhân
giúp đỡ. Tôi thiết nghĩ những món quà,
những công trình đó là những món quà
tình người , tình
thương đồng loại, không thể nào so sánh
được với những tâm hồn thiện chí
khắp nơi đang hướng về Văn Môn này.
Sẽ thật thiếu sót nếu không nói
đến tinh thần hy sinh phục vụ của Ban
Giám Đốc cũng như toàn thể y bác sĩ,
điều dưỡng, hộ lý cùng đội ngũ cán
bộ các khoa phòng là những con người
đang âm thầm phục vụ nơi đây. Những
con người không ngại khó, ngại khổ,
chấp nhận những nguy hiểm phục vụ đầy
tình thương và trách nhiệm, ngày lại
ngày, đêm lại đêm như những con ong
cần mẫn, chăm chỉ, tất cả vì người
bệnh tàn tật thân yêu của họ, mà tiêu
biểu là hình ảnh Bác Giám Đốc Bùi
Huy Thiện. Tôi thấy lúc nào bác sĩ cũng
tất bật lo cho bệnh nhân cũng như con
em của họ. Chỉ khoảng một tháng
hiện diện ở nơi đây thế mà tôi
thấy biết bao việc mà Ban Giám Đốc
phải thực hiện như lo ăn ở, tổ
chức thày thuốc khám chữa bệnh hàng
ngày, điện nước, đời sống cho cả
cộng đồng người bệnh cùi nội trú và
ở cùi hàng nghìn người
bệnh, chống bão lũ thiên tai, đê
điều, kể cả khi người bệnh xấu
số qua đời , tổ chức hội thi cho các
y tá và hộ lý tại đây, tổ chức trao
học bổng khuyến học cho con em của
bệnh nhân, đón những đoàn thiện
nguyện đến khám chữa bệnh cho bệnh
nhân…. Chúng tôi thật khâm phục về
trách nhiệm và cường độ lao
động và công việc của những người
thầy thuốc tại đây.
Cuối
cùng tôi đã bắt gặp được tại
trại phong Văn Môn này tinh thần hợp tác
liên đới của những bệnh nhân.
Tuy mỗi người đến từ một nơi khác
nhau, nhưng họ đã hợp lại thành
những gia đình, có tổ chức, và lo
lắng cho nhau, đồng thời mỗi khi có công
việc nào cần đến sự cộng tác của
các bệnh nhân thì không ai bảo ai họ
tự mình mang dụng cụ, cần mẫn,
nhiệt tình
thực hiện các công việc
với nụ cười tươi thắm trên môi. Và
đặc biệt khi có ai đó khuất bóng thì
tinh thần liên đới này được thể
hiện rất rõ ràng. Mọi người đồng lòng
lo cho người đã khuất theo
trách nhiệm của mình. Hội
đồng bệnh nhân, các đoàn thể, các cá
nhân… tất cả đều hiện diện để
phúng viếng, tưởng niệm, lo lắng cho
người quá cố đến nơi an nghỉ cuối
cùng. Khi chứng kiến tang lễ cụ
Lữ, chúng tôi đã không cầm được nước
mắt. không phải
chỉ vì thương tiếc người đã khuất
mà còn vì cảm phục những người đang
sống. Thật là một
bức tranh tuyệt đẹp của tình liên đới.
Trên chuyến xe
trở về lại cộng đoàn, chúng tôi tình
cờ đọc được mấy quyển phóng sự xã
hội. Nơi đó tôi đã
thấy biết bao tệ nạn đang hoành hành
trong một bộ phận không nhỏ của xã
hội. Trớ trêu thay những con người
đó thường là những người lắm tiền
nhiều của, có địa vị trong xã hội,
có thân hình lành lặn, có sức khoẻ và
có cả kiến thức, thế mà họ đã đi
tìm cho mình những cuộc vui trụy lạc,
những dục vọng bất chính. Họ
đã quên đi nhân phẩm của mình. Nói
cách khác, tính nhân văn nơi họ đã
bị đánh mất, tình cảm chân chính như
chẳng còn. So sánh họ với những
người tại trại phong, tôi thiết nghĩ
đời sao bất công quá! Không,
đời không bất công mà chỉ lòng người
bất cập. Tôi ước mong những con
người này có ngày nào đó được đến
thăm
và cảm nghiệm được những bài học
từ “ngôi trường dạy yêu thương”
này.
Tin chắc cuộc đời
họ sẽ thay đổi, sẽ cảm nghiệm được
giá trị của cuộc sống và biết trân
trọng những giá trị đó.
Cầu chúc cho ngôi
trường thân yêu Văn Môn cùng với
những người thầy nơi đây luôn mãi tươi
đẹp và làm trọn sứ mạng cao quý
của mình.
Lớp
sinh viên Miền
Nam
Thuấn,
Quốc, Diệu, Duy, Long.
|